Thời gian gần đây trên mạng đã có một số người đề cập đến một số những việc làm của tôi. Chủ yếu là những việc mà tôi đã thực hiện ở địa điểm có tên là Khu Du lịch Đại Nam Văn Hiến. Đại khái là những lời chê bai về các công trình mà tôi đã thực hiện ở đó: về kiến trúc, và…thơ.
Điều đặc biệt và phải nói rằng có phần nào vẻ vang cho tôi – một người chỉ có một số vốn liếng rất nhỏ nhoi về học vấn, và nhất là chưa hề có bằng cấp học vị gì ráo trọi – là những lời chê bai nói trên lại xuất phát từ cửa miệng của một số những ông, bà có học vị cao, không tiến sĩ thì cũng thạc sĩ, ngoài ra, lại đang đảm đương những chức vụ như giáo sư, chủ nhiệm v.v… được những người có tước vị như thế quan tâm đâu phải dễ? và, lời người xưa nói: ai chê ta là thầy ta. Trong tinh thần cầu học, tôi đã và đang trân trọng lắng nghe những lời chê bai ấy, tìm hiểu để trau sửa mình. Và tôi đã đọc:

“Bởi thơ Huỳnh Uy Dũng (HUD) chưa nói về nội dung mà chỉ nói về cấu trúc từ ngữ thì cũng đã mệt với cách làm thơ, làm câu đối của Huỳnh Ngu Công (HNC) và HUD. Viết hoa lung tung rồi Hán, Việt lẫn lộn. Mà Hán Việt lẫn lộn là điều kỵ nhất trong thơ…”
Tôi, tức HNC, tức HUD đọc tới đây xin dừng lại một giây, để tìm hiểu, để “sửa lỗi” mình.

Gạt một bên những lời chửi đổng, những lời chê khống, chúng ta rút ra được kết luận này: “…Viết hoa lung tung rồi Hán, Việt lẫn lộn, mà Hán, Việt lẫn lộn là điều kỵ nhất trong thơ, văn”. À thì ra ông phê bình này cho rằng sở dĩ HUD làm thơ dở là vì phạm các lỗi sau đây:
- Viết hoa lung tung
- Hán, Việt lẫn lộn.
Nhà phê bình này cho rằng Hán, Việt lẫn lộn là điều kỵ nhất trong thơ văn (nguyên văn trên mạng) như thế có nghĩa là, theo ông này, muốn viết văn thơ “đừng dở” thì đừng viết hoa lung tung. Như HUD tôi, chẳng hạn.
Nghe nhà phê bình này quở tôi cũng “tá hỏa” theo ông ta, vội nghiên cẩn lật ra đọc lại một bài thơ của mình mà chính ông này đã chọn chưng lên mạng với nhã ý bêu xấu bài ấy thế này:
Về thăm Văn Hiến Rồng Tiên
Mỗi trang sử một thề nguyền đinh ninh
Về thăm văn hiến diễm tình
Khi về chở cả cây Quỳnh cành Dao
Ngoài việc nhà phê bình này cự nự vì sao lại dám đem thơ mình đóng khung sơn son thếp vàng (mà ai lại chẳng muốn đóng khung sơn son thếp vàng thơ của mình cơ chứ? Chẳng lẽ lại đi đóng khung sơn son thếp vàng thơ của người khác sao? Để họ “oánh” cho về cái tội “vô duyên” thì sao?), HUD tôi ngu muội không hiểu bài thơ này phạm vào cái lỗi viết hoa lung tung ở chỗ nào? Này nhé, chữ “về” đầu câu thì phải viết hoa, có đúng không nào? Chữ “thăm” thì viết thường chứ không viết hoa: đúng không? Chữ “Văn Hiến, Rồng Tiên” viết hoa để diễn bày niềm trân trọng: chẳng phải ư? Ba vạn câu thơ của HUD tôi đều viết hoa và không viết hoa với tinh thần như thế. Sai ở chỗ nào?
Đến câu này: Hán, Việt lẫn lộn, ông phê bình gia này lớn giọng tuyên bố rằng: “mà Hán Việt lẫn lộn là điều kỵ nhất trong thơ văn” (thế, điều kỵ nhì trong thơ văn là gì nhỉ?)

Thú thật, đọc tới câu này HUD tôi cũng tá hỏa chẳng khác gì ông này đã từng tá hỏa khi đọc thơ HUD vậy (hai bên cũng đều tá hỏa nhau…huề nhé!)
Nhưng cái giới cấm của nhà phê bình này nói khó tuân làm sao!
Không biết ông này có phải là người Việt bình thường không? Vì là người Việt thường ắt phải hiểu rằng ngôn ngữ Việt không thể tách khỏi ngôn ngữ Hán vì chừng khoảng 70 đến 80 phần trăm gì đó tiếng Việt trùng với tiếng Hán. Anh nói một câu gì đó mà có chạm vào lĩnh vực tư tưởng là bắt buộc anh phải dùng chữ Hán rồi. Thơ văn nước ta kể cả những kiệt tác phẩm cũng đều pha lẫn Hán, Việt – có nghĩa là phạm vào điều mà ông phê bình này hô hoán là điều tối kỵ.

Thử dẫn ra vài câu thơ danh tác làm ví dụ cho vui nhé:
“Cầm điếm nguyệt phỏng tầm Tư Mã
Địch lầu thu dường gã Tiêu Lang
Dẫu nghề tay múa miệng xang
Thiên tiên cũng xếp nghê thường trong trăng”
Hoặc:
“Hình mộc thạch vàng kim ố cổ
Sắc cầm ngư ủ vũ ê phong
Tiêu điều nhân sự đã xong
Sơn hà cũng ảo, côn trùng cũng hư”
Hoặc:
“Tranh tỷ dực nhìn ưa chim nọ
Đồ liên chi lần trỏ hoa kia
Chữ đồng lấy đấy làm ghi
Mượn điều thất tịch mà thề bách niên”
Ba đoạn thơ này HUD tôi đã tiện tầm tay mà trích dẫn vì nằm trong một tập thơ ngay trước mặt mình: Tập Cung oán ngâm khúc, một tuyệt tác của Ôn Như Hầu. Và cũng như các bạn, HUD tôi có thể trích dẫn mười vạn câu “tối kỵ” như thế trong kho tàng thơ phú Việt Nam.
Chuyện hãy còn dài. Xin hẳng tạm thời dừng bút.
Huỳnh Uy Dũng
Bình luận (26 đã gửi)